Soạn bài: Bố của Xi-mông – Ngữ văn 9 Tập 2

Xin chào các em! Hôm nay, Soạn Văn sẽ giới thiệu đến các em bài soạn: Bố của Xi-mông. Hi vọng rằng qua bài soạn này, các em sẽ nhận thức được về lòng yêu thương bạn bè, mở rộng ra là lòng yêu thương con người và biết thông cảm sâu sắc với những nỗi đau hoặc sai lầm của người khác. Các em hãy cùng tham khảo những hướng dẫn dưới đây nhé!

I. Tác giả, tác phẩm

1. Tác giả (các em tham khảo phần giới thiệu tác giả Guy-đơ Mô-pa-xăng trong SGK Ngữ văn 9 Tập 2).

2. Tác phẩm

* Xuất xứ: Văn bản Bố của Xi-mông được trích từ truyện ngắn cùng tên của ông.

* Tóm tắt:

Truyện kể về cậu bé tên là Xi-mông, em mới lên 7 – 8 tuổi lần đầu tiên được đến trường. Ở trường, em bị các bạn chế giễu là không có bố, và em đã đánh nhau với những kẻ đã chế nhạo mình. Mặc dù vậy, Xi-mông vẫn cảm thấy vô cùng đau khổ vì em không có bố thật, em ra bờ sông và định tự tử. Cảnh  vật bên  bờ sông đã làm em nguôi ngoai được đôi chút, nhưng nghĩ đến mẹ ở nhà, em lại khóc. Bác thợ Phi-líp nhìn thấy đã an ủi và đưa em về nhà. Bác Phi-líp đã nhận làm bố của em. Hôm sau, Xi-mông đến trường, các bạn vẫn chế giễu em, nhưng em đã tự tin chống lại lũ bạn vì em đã có bố Phi-líp.

II. Hướng dẫn soạn bài

Câu 1:

* Văn bản có thể được chia làm 4 phần:

  • Phần 1: từ đầu => “em chỉ khóc hoài” : Nỗi tuyệt vọng của Xi-mông khi bị bạn bè chế giễu là không có bố.
  • Phần 2: tiếp => “một ông bố” : Bác Phi-líp gặp Xi-mông và an ủi em.
  • Phần 3: tiếp => “bỏ đi rất nhanh” : Bác Phi-líp đưa Xi-mông về nhà với mẹ em và nhận làm bố Xi-mông.
  • Phần 4: còn lại: Xi-mông đến trường và khoe với các bạn rằng em có bố Phi-líp.

Câu 2:

* Xi-mông đau đớn là vì bị bạn bè trêu chọc, chê em là không có bố.

* Nỗi đau đớn ấy được khắc họa qua những ý nghĩ, sự bộc lộ tâm trạng và cách nói năng của em qua bài văn:

  • Ý nghĩ: bỏ ra bờ sông định tự tử, cảnh vật khiến em nghĩ đến nhà, đến mẹ
  • Tâm trạng: Em buồn bã vô cùng, em khóc nhiều.
  • Cách nói năng: Em nghẹn ngào, nói không nên lời, lời nói cứ bị ngắt quãng xen lẫn những tiếng nấc buồn tủi.

Câu 3:

Qua hình ảnh ngôi nhà của chị Blăng-sốt, thái độ của chị đối với khách và nỗi lòng của chị khi nghe con nói, chứng tỏ chị Blăng-sốt chẳng qua vì lầm lỡ mà sinh ra Xi-mông, chứ căn bản chị là người tốt:

  • Chị Blăng-sốt từng là một cô gái xinh đẹp nhất vùng, có đức hạnh nhưng lại bị lừa dối
  • Ngôi nhà của hai mẹ con là một ngôi nhà nhỏ, quét vôi trắng, sạch sẽ, tuy nghèo khó nhưng sống đúng đắn, nghiêm túc, trong sạch.
  • Thái độ của chị Blăng-sốt với khách: khiến cho người lạ có cảm giác như không thể bỡn cợt được với vẻ mặt nghiêm nghị “như muốn cấm đàn ông bước qua ngưỡng cửa”.
  • Khi chị Blăng-sốt nghe con nói bị bạn bè đánh vì không có bố thì chị cảm thấy hổ thẹn, thương con “nước mắt lã chã”, đau đớn lặng ngắt => Chị là một người có ý thức về nhân cách của mình.

Câu 4:

Diễn biến tâm trạng của Phi-líp qua các giai đoạn:

  • Khi gặp Xi-mông: Bác cảm nhận được sự đau khổ của em, an ủi em để em vơi bớt nỗi buồn, nỗi đau khổ, tuyệt vọng.
  • Trên đường đưa Xi-mông về nhà: Bác nghĩ rằng có thể đùa bỡn với mẹ của Xi-mông.
  • Khi bác gặp mẹ Xi-mông: Bác trở nên lúng túng, bối rối trước thái độ nghiêm túc của chị Blăng-sốt, nhận ra ý nghĩ sai lầm của mình, cảm mến chị Blăng-sốt.
  • Lúc đối đáp với Xi-mông: Bác nửa đùa nửa thật nhận làm bố của Xi-mông, cảm mến cậu bé nhỏ đáng thương.

Soạn Văn chúc các em học tập thật tốt nhé!