KÍNH THIÊN VĂN

I - ĐỊNH NGHĨA - CẤU TẠO

1. Định nghĩa

Kính thiên văn là dụng cụ quang học bổ trợ cho mắt trong việc quan sát các vật ở rất xa (các thiên thể)

Kính thiên vằn có tác dụng tạo ra ảnh có góc trông lớn đối với các vật ở rất xa.

2. Cấu tạo

Gồm hai bộ phân chính:

- Vật kính \({L_1}\): là một thấu kính hội tụ có tiêu cự cực lớn (có thể đến hàng chục mét)

- Thị kính \({L_2}\): là một kính lúp để quan sát ảnh tạo bởi vật kính

II - SỰ TẠO ẢNH BỞI KÍNH THIÊN VĂN

- Vật kính tạo ảnh thật \({A_1}{B_1}\) của vật \({A_\infty }{B_\infty }\) ở rất xa (ở vô cực) tại tiêu diện ảnh.

Thị kính giúp mắt quan sát ảnh này

- Ảnh của vật \({A_\infty }{B_\infty }\) là ảnh ảo, ngược chiều với vật, có góc trông lớn hơn nhiều lần so với góc trông  trực tiếp vật.

- Khi sử dụng kính thiên văn mắt người quan sát được đặt sát thị kính. Phải điều chỉnh kính bằng cách dời thị kính dao cho ảnh sau cùng nằm trong khoảng nhìn rõ của mắt.

- Để có thể quan sát trong một thời gian dài mà không bị mỏi mắt, ta phải đưa ảnh sau cùng ra vô cực, gọi là ngắm trừng ở vô cực.

III - NGẮM CHỪNG

+ Điều chỉnh khoảng cách giữa thị kính với vật kính để ảnh \({A_2}{B_2}\)  ảo. Tức là \({O_1}{O_2} \le {f_1} + {f_2}\)

+ Mắt đặt sau thị kính quan sát ảnh ảo \({A_2}{B_2}\)  của \({A_1}{B_1}\) tạo bởi thị kính.

+ Điều chỉnh vị trí \({O_2}\) để ảnh \({A_2}{B_2}\)  rơi vào khoảng nhìn rõ của mắt

IV - SỐ BỘI GIÁC CỦA KÍNH THIÊN VĂN KHI NGẮM CHỪNG Ở VÔ CỰC

- Khi ngắm chừng ở vô cực, thì: \(\left\{ \begin{array}{l}{d_2} = {f_2}\\d_1' = {f_1}\\{O_1}{O_2} = {f_1} + {f_2}\end{array} \right.\)

- Góc trông \({\alpha _0}\) lúc này là góc trông trực tiếp vật: \({\alpha _0} = \tan {\alpha _0} = \frac{{{A_1}{B_1}}}{{{f_1}}}\)

- Số bội giác vô cực của kính thiên văn: \({G_\infty } = \frac{{{f_1}}}{{{f_2}}}\)

Sơ đồ tư duy về kính thiên văn