Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Hoạt động 1

Video hướng dẫn giải

Sáng tạo sản phẩm nghệ thuật

Câu hỏi (trang 103 SGK Ngữ văn 6 tập 2)

Từ cuốn sách yêu thích, có thể sáng tạo những sản phầm nghệ thuật mới, chẳng hạn: sáng tác thơ, kể chuyện sáng tạo, vẽ tranh thể hiện một số chi tiết, nhân vật đáng nhớ hoặc minh hoạ cho chuỗi sự kiện (truyện tranh).

Phương pháp giải:

Các em chọn cuốn sách mình đã đọc và yêu thích sau đó có thể vẽ tranh, làm thơ để minh họa cho cuốn sách này.

Lời giải chi tiết:

Các em chọn cuốn sách mình đã đọc và yêu thích sau đó có thể vẽ tranh, làm thơ để minh họa cho cuốn sách này.

Tham khảo một số sản phẩm của các bạn học sinh:

Hoạt động 2

Video hướng dẫn giải

Câu hỏi (trang 104 SGK Ngữ văn 6 tập 2)

Viết bài văn trình bày ý kiến về một hiện tượng đời sống được gợi ra từ cuốn sách đã đọc.

Phương pháp giải:

Em đọc kĩ bài viết tham khảo trong SGK trang 104 để biết cách làm bài.

Gợi ý:

- Nêu được tên tác giả

- Nêu được hiện tượng đời sống gợi ra từ cuốn sách đó và nêu ý kiến của em về hiện đó

- Sử dụng được lí lẽ và bằng chứng để làm rõ hiện tượng.

Lời giải chi tiết:

Bài tham khảo: 

   Sau khi đọc tác phẩm Cô bé bán diêm của nhà văn An-đéc-xen, em nhận ra hiện tượng vô cảm trước sự khó khăn của người khác được thể hiện rõ trong tác phẩm này. Tác phẩm Cô bé bán diêm là một trong những truyện ngắn hay, nổi tiếng giàu giá trị nhân văn. Tác phẩm được An-đéc-xen (1805 – 1875) - nhà văn vĩ đại của Đan Mạch thế kỉ XIX sáng tác. Trong tác phẩm này, hiện tượng vô cảm của con người trước sự khó khăn của người khác được thể hiện qua câu chuyện của một cô bé bán diêm ngày Giáng sinh. Một em bé phải lê những bước chân, cầm những hộp diêm đi bán trong đêm lạnh giá rét. Mặc dù em còn nhỏ và trông rất phong phanh đi mời hàng người đi đường qua lại nhưng cũng chẳng có ai đoái hoài, quan tâm đến em, họ mải mê với niềm vui riêng của họ. Trước sự vô cảm của những người đi đường, em nép vào một góc tường gạch, quẹt những que diêm trong hộp để an ủi bản thân. Sáng hôm sau, em chết trong tuyết rơi buốt lạnh, gương mặt em vẫn mỉm cười, có lẽ em đã thoát khỏi bề khổ nhân gian để đến nơi thiên đàng với người bà. Chẳng ai quan tâm cả, họ chỉ thấy em nằm đó và tất bật với công chuyện của họ. Đó là sự vô cảm khiến chúng ta phải rùng mình, nếu có ai đó cho em một cái áo ấm, mua cho em những hộp diêm để em sớm được về nhà thì có lẽ em đã không chết vì lạnh. Rõ ràng đây là sự vô tâm vô cảm mà chúng ta không nên có, con người cần phải biết quan tâm và yêu thương con người.