Đề bài

Cảm nhận về đoạn thơ sau :"Không ai chôn cất tiếng đàn ... Long lanh trong đáy giếng" trích Đàn ghita của Lorca.

Lời giải chi tiết

     Trong thế hệ nhà thơ thời kháng chiến chống Mỹ, Thanh Thảo được coi là một nhà thơ có nhiều cách tân trong thơ Việt. Ông luôn tìm kiếm những cách diễn đat mới qua hình thức câu thơ tự do đào sâu vào cái tôi nội cảm. Tác phẩm tiêu biểu của Thanh Thảo là bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca. Bài thơ nằm trong tập thơ Khối vuông rubic – là một trong những sáng tác tiêu biểu cho tư duy thơ Thanh Thảo. Đặc biệt trong bài thơ này, đoạn thơ mang đậm chất tượng trưng siêu thực:

Không ai chôn cất tiếng đàn

Tiếng đàn như cỏ mọc hoang

Giọt nước mắt vầng trăng

Long lanh trong đáy giếng

     Bài thơ "Đàn ghi ta của lor-ca" là câu chuyện của người nhạc sĩ, kịch gia, nhà thơ nổi tiếng của xứ Tây Ban Nha. Ông chính là Lor-ca anh dũng một mình đứng lên chống lại rất nhiều thế lực để có thể đem đến những cách tân mới mẻ cho nền nghệ thuật nước nhà. Cũng chính bởi sự chiến đấu lẻ loi, đơn độc không cân sức ấy mà Lor-ca nhận lấy cái chết thê thảm. Thế nhưng những sáng tác của ông, những tác phẩm của ông lại không bao giờ tàn lụi. Bốn câu thơ thể hiện được sức sống mạnh mẽ của Lor-ca trong lòng người đọc và thể hiện sức sống mãnh liệt của nghệ thuật Lor-ca.

    Hình ảnh hoán dụ: không ai chôn cất tiếng đàn và hình ảnh so sánh tiếng đàn như cỏ mọc hoang gợi sự thương cảm về cái chết thê thảm của nhà thơ chiến sĩ trong tay bọn phát xít, khi đất nước còn chìm trong sự thống trị dã man của chúng.

    Đặc biệt hình ảnh giọt nước mắt vầng trăng là một hình tượng thơ siêu thực đa nghĩa bắt nguồn từ một sự việc thực: Kẻ thù sau bắn nhà thơ đã vứt xác ông xuống giếng để phi tang. Nếu sử dụng bút pháp hiện thực thì chỉ diễn tả được đau thương và tội ác nhưng Thanh Thảo muốn nói nhiều hơn: tình thương, sự cao cả, sự tỏa sáng. Nước mắt vầng trăng là nước mắt thương tiếc vầng trăng hay nước mắt sáng đẹp và vĩnh cữu vầng trăng? Có lẽ là cả hai. Giếng nước, nơi kẻ thù vứt xác ông, lại là nơi sáng long lanh, tâm hồn ông như có vầng trăng soi vào, sự dập vùi chuyển hoá thành thăng hoa, sự thê thảm chuyển hóa thành sự tôn vinh. Và đó là chiến thắng, là sự bất tử của người anh hùng.

    Khổ thơ đã hội tụ được cả cái chết bi thảm và tiếng đàn kì diệu của Lor­ca. Nhưng hình tượng thơ sáng tạo, cách tân đã ca ngợi được tiếng đàn bất tử của người nghệ sĩ Tây Ban Nha, để nói lên một chân lí: nghệ thuật của nhân dân sẽ trường tồn vĩnh cửu.

soanvan.me